Top Ad unit 728 × 90

Sự kiện

recent

Ám ảnh với những đôi mắt tại xóm gi.ết mổ động vật nằm giữa lòng Sài Gòn

Cứ chập choạng tầm ba, bốn giờ sáng, người giao chó lại chở đến một rổ đựng đầy ụ lũ chó ta nằm chen chúc nhau chật chội. Chúng mở mắt, nhưng chẳng sủa lấy một tiếng nào.

Ai mà nói những người làm nghề giết mổ động vật là vô cảm thì không mấy công bằng cho lắm. Nếu xét theo tâm linh thì là “nghề chọn mình”, nếu nhìn vào thực tế thì cuộc sống lao động ngày nay khó khăn quá, nghề nào còn kiếm được “đồng ra đồng vô” là cứ phải bấm bụng mà làm, còn nếu xét theo quy luật của xã hội, thì có cung ắt có cầu. Đó là lý do khiến ở giữa lòng Sài thành văn minh, hiện đại lại có một xóm hành nghề giết mổ động vật đã mấp mé gần hai chục năm trời.

Có một loại mùi đặc trưng chẳng dễ hít thở

Tọa lạc lâu đời trên một con đường khá rộng của quận 12, khu xóm chuyên mua bán và giết mổ các loài động vật thực chất là những con hẻm toàn nhà dân sinh sống, thoạt nhìn trông rất bình thường. Tuy nhiên, điểm khác biệt của khu dân cư này lại nằm ở hai thứ: một là “khu chợ” ngoài mặt đường - nơi bày bán công khai các loại động vật tươi sống, hai là thứ mùi tanh nồng nặc của các con vật, cả sống lẫn chết, hòa quyện vào nhau, kết hợp cùng một mùi hôi đến ô nhiễm của rãnh nước bỏ hoang nằm cạnh và cơ man rác thải xung quanh.

Những “mặt hàng” động vật được bày bán ở “khu chợ” ngoài mặt đường rất đa dạng, từ chó cân theo ký đến chó bán nguyên con, từ thỏ mua sống đến thỏ làm thịt sẵn, từ vịt lấy tiết canh đến vịt chặt làm bốn, tất cả đều có thể tìm thấy ở “khu chợ” chặn trước con xóm giết mổ chó nằm sâu phía bên trong.

Có một mối liên hệ sâu sắc giữa “cái chợ” ngoài mặt tiền và khu hẻm làm thịt chó sâu  bên trong, đó là mùi tanh của động vật, một mùi tanh bắt từ đầu đường vào trong ngõ, một mùi tanh mà ai từ nơi khác ghé đến vô tình ngửi trúng đều khó tránh khỏi việc cảm thấy nhờn nhợn trong cổ họng. Một mùi tanh mà những người muốn hành nghề giết mổ động vật hoặc muốn mua bán chúng với nhiều mục đích khác nhau, đều phải buộc làm quen nếu muốn tiếp tục. Một mùi tanh thật buồn.

“Nghĩa trang” của hàng loạt các loại động vật

Cứ tầm năm, sáu giờ sáng là “khu chợ” bọc bên ngoài con xóm làm thịt cầy bắt đầu hoạt động. Từng sạp cá tươi sống dần được chuyển ra bên ngoài bày kín cả khoảng sân eo hẹp trước nhà. Ông chủ sạp kế bên bắt đầu chở ngỗng, gà, vịt, tất cả đều còn sống và gáy ngon lành, về lùa hết vào một góc nền xi măng phía sau nhà, ai mua thì túm chân chúng nó ra mổ. Từng thúng thỏ được dọn ra để trước mặt tiền mỗi sạp, con nào con nấy trắng muốt, xinh xắn và khỏe mạnh, có vài con thỏ nâu, chúng nó ung dung gặm mớ rau đã được bỏ sẵn trong lồng. Bên mặt đường đối diện là một dọc các hàng bán thịt chó đã làm sẵn. Họ tính theo ký, chín chục ngàn một ký, bảo rằng “bao ngon”.

Lũ thỏ chẳng biết gì cả, chỉ biết rằng mình có bạn, có đồ ăn, có chỗ ở, vậy là ung dung gặm rau ngon lành. Đám lông trắng, lông nâu này được gom thành vài trăm con rồi vận chuyển từ dưới Tiền Giang lên “khu chợ” giết mổ trên đây, mỗi tháng một đợt, phân đều hết cho các nhà bán. Vào mùa khô, đầu tháng, đúng thời điểm tôi đến thì nhà nào cũng có một lồng đầy ắp thỏ đặt trước sạp, ấy là lúc đợt hàng vừa được giao lên. Vậy mà đến cuối tháng quay trở lại, mỗi nhà chỉ còn lác đác vài con nằm trơ trọi trong cái thúng. Cuối đợt hàng, bạn bè của chúng nó chết nhiều rồi...

 

Người ta ít khi nào mua lẻ thỏ, toàn là mua sỉ để giao cho các nhà hàng. Nhưng gần đây thỏ lại bị “ế”, người ta chẳng lấy hàng nhiều nữa bởi giá mua thỏ ở Tiền Giang bị cao lên do vào mùa mưa, người dân ở đó nuôi thỏ khó, vậy mà mang lên đây bán một trăm hai mỗi ký thì không lời. Thế là mùa này chỉ mỗi một sạp trong “khu chợ” là còn bán thỏ, mỗi ngày bán lai rai một, hai con, mà có hôm chẳng được con nào.

Những ánh mắt ám ảnh...

 

Một cặp vợ chồng đến mua nốt con thỏ trắng cuối cùng trong lồng nứa, chị bán hàng thạo nghề, hỏi: "Bỏ tiết luôn nha!". Cái gật đầu của cô vợ chưa kịp dứt, chị chủ đã nắm hai lỗ tai của con thỏ tội nghiệp, nhấc nó lên và cắt một đường ngọt xớt ở cổ. Đoạn, chị chổng ngược đầu nó, đưa vào cái máy cắt cổ lấy tiết, vặn lìa cái cổ ra khỏi người cho máu nhiễu xuống, nó giãy đành đạch.

Đối với các con vật khác như vịt, gà, ngỗng, cách mổ chúng cũng tương tự: lấy tiết, ngâm nước, vặt lông, mổ ruột, hun vàng và nếu khách có yêu cầu, sẽ chặt khúc. Ở sạp bên cạnh, bà cụ hàng cá vẫn miệt mài cạo vảy con cá còn đang giãy tươi trên tấm thớt chưa kịp khô.

Những chú thỏ sẽ được bắt và làm thịt tại chỗ theo yêu cầu của khách.

 

Sau khi trải qua các bước cơ bản thì những chú thỏ sẽ được đốt sơ qua bằng đồ khè lửa, giúp da thơm và săn hơn.

Những bầy chó không bao giờ gặp lại chủ

Nếu thỏ, gà, vịt đều được nuôi công nghiệp để lấy thịt, thì chó không như vậy. Nước ta chưa bao giờ có ngành công nghiệp chuyên chăn nuôi chó để làm thịt, mà chuyện ăn thịt chó xưa nay vẫn là một vấn đề gây tranh cãi, có người ủng hộ lại có người không.

Chính vì vậy, việc giết mổ chó hẳn còn là một “nghề ngầm”, phải giấu mà làm, giấu trong những ngôi nhà kín cổng cao tường trông chẳng khác gì nhà dân bình thường. Chẳng ai biết rằng, trong những căn nhà lầu khang trang đó, cứ tầm ba, bốn giờ sáng là chủ nhà lại mở cổng nhận vào một xe chở chó tầm chục con đổ lại, toàn là chó ta. Mà đó là cữ thứ nhất trong ngày, còn cữ giao hàng thứ hai sẽ vào bốn, năm giờ chiều cùng ngày, cũng gần mười con mỗi căn. Trong khu xóm “chuyên cầy” đó, có mười mấy căn giết mổ chó tươi.

 

Những chiếc lồng chật chội chứa đến cả gần chục con chó ta, dường như chúng đã mệt tới mức chẳng còn đủ sức mà sủa nữa.

Lồng chó thì bé, mà chó thì nhiều, chúng nó bị nhồi nhét vô tội vạ đến không thở được, con nào cũng mệt mỏi chẳng còn sủa nổi. Những thanh niên cởi trần trong một “lò mổ chó gia đình” nổi tiếng nhất khu xóm vây quanh chiếc lồng, túm từng con bỏ lên cân, mặc kệ ánh mắt bầy chó nhìn như van xin. Đoạn, một thanh niên vội với lấy đôi bốt cao su hồng - loại chuyên đi trên nền trơn mang vào chân, tay trái cầm thanh sắt dài, tay phải phụ mang cái lồng đựng chó vào phía sau căn nhà. Ông chủ nhà vội đóng sầm cửa, khóa chặt sự tò mò của chúng tôi ở bên ngoài.

Tiếng xe chở theo hàng chục chú chó vào ra mỗi buổi chiều có lẽ là âm thanh sống động nhất tại con xóm nhỏ này

Chẳng ai biết đám chó ta ấy được lấy từ đâu cả, chỉ biết rằng vài lần một tuần lại có người mang ảnh chó nhà mình bị thất lạc đến khu xóm này dán khắp nơi. Một cô gái trẻ đi tìm chó, dừng chân tại tiệm tạp hóa nhỏ trong xóm mua chai nước, tiện thể hỏi bác chủ lớn tuổi: "Bác ơi, nhà ông P.T. ở đâu ạ? Con bị mất con chó hôm qua, nghe nói nhà ông T. chuyên lấy chó sống về". Ông bác già gọn lỏn: "Về đi, tụi nó chẳng trả đâu!".

Con nào, con nấy nằm lặng im trong lồng như thể đã buông xuông số phận

 

Chó đã đến khu xóm này 10 phần thì đến hơn 9 phần là chẳng còn hy vọng có thể quay về được với chủ nhân của mình nữa....

Nếu ở ngoài mặt tiền khu xóm, "cái chợ" bán thịt động vật luôn ồn ào thì ngược lại, khu giết mổ chó bên trong luôn yên tĩnh đến mức khó tin. Không nghe tiếng sủa kêu gào của đám chó bị bắt vào, cũng không có sự ồn ào, ca hát như những con hẻm lao động khác thường thấy. Âm thanh rộn ràng nhất ở khu xóm đó là tiếng xe máy chở lồng chó ra vào trong ngõ mỗi buổi chiều.

Cuộc sống của những người hành nghề

"Khu chợ" đặc mùi hôi tanh đó là nơi tạo công ăn việc làm, là nơi sinh nguồn thu nhập để nuôi sống cả gia đình của những người hành nghề suốt gần hai mươi năm nay. Buôn bán ngày càng khó khăn, thời tiết cũng không thuận lợi, mấy cô ngồi trong sạp nói vọng ra với chúng tôi: "Chụp ít thôi, đừng chụp nữa! Chúng tôi chật vật mấy năm nay rồi".

Nhìn qua sạp bán cá, lọt thỏm trong những thau cá chất ngổn ngang là một bà cụ tóc bạc phơ vẫn ngồi chồm hổm mỗi ngày để cạo vảy, mổ ruột diêu hồng. Chị chủ sạp thỏ gói con thỏ đã hun vàng vào bọc ni lông đen giao cho đôi vợ chồng. Xong xuôi, chị ngồi rạp xuống cái thềm, nhìn xa xăm rồi thở dài. Cuối cùng, đợt thỏ lần này cũng đã bán hết. Trời trưa hôm ấy nắng gần bốn mươi độ.

Khu xóm giết mổ động vật ấy vẫn sẽ còn tồn tại như một minh chứng cho quy luật cung - cầu của xã hội. Mỗi con vật bị mang lên bàn cân, mỗi con người cầm dao xẻ thịt, mỗi ngôi nhà thu mua chục con chó, và cả cái xóm hành nghề giết mổ thịt tươi ấy, đều góp một số phận vào dòng đời của xã hội.

Ảnh: Đạt Nguyễn

Thiết kế: Công Thành, Quang Phạm

 

 PHẠM NHƯ HẢO/Theo yan.thethaovanhoa.vn

 

Nguồn: http://www.yan.vn/co-mot-xom-giet-mo-dong-vat-nam-giua-long-sai-gon-169339.html

Ám ảnh với những đôi mắt tại xóm gi.ết mổ động vật nằm giữa lòng Sài Gòn Reviewed by Press Maga on June 12, 2018 Rating: 5
All Rights Reserved by Kênh Bóng Đá Online © 2018
Powered By Kênh Bóng Đá

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.